Du lịch Thanh Hóa

Đền Đề Lĩnh – Ông tổ nghề võ vật của ngư dân Sầm Sơn

Đền Đế Linh được xây dựng trên diện tích 1100m2 tại thôn Trung, xã Lương Niệm, huyện Quảng Xương, nay là phố Khánh Tiên, phường Trung Sơn, thị xã Sầm Sơn.

den-de-linh-sam-son
Đền nằm trên một gò đất cao, tương truyền là nơi chôn nhau cắt rốn của ông và hai người con gái. Đền có hướng Tây Nam, phía trước là cánh đồng lúa bạt ngàn, phía xa là dòng sông De hiền hòa ngày đêm đổ ra biển.

Đệ Linh – Dương Công Quang Lộc (không rõ họ tên) quê ở làng Bồng Bào xã Vĩnh Hưng, huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa ngày nay. Ông làm quan dưới thời vua Lê Tương Dực (1510 -1516). Ông là người thông minh hơn người, văn võ song toàn, được vua phong làm quan lớn. Tứ trụ triều đình ngày đêm sát cánh cùng Vua.

Lê Tương Dực trong lịch sử là một vị vua tài ba nhưng ngoại tình vô độ, thường nghĩ ra những trò trác táng, tiêu xài hoang phí. Dù trọng dụng võ tướng Đế Linh nhưng trong lòng Vua luôn cảm thấy lo lắng, bất an. Tương truyền, mỗi lần võ tướng Đế Linh đến bái kiến, Vua cảm thấy ớn lạnh sau gáy. Chính vua cũng là kẻ soán ngôi nên nỗi sợ bị kẻ khác lật đổ đã khiến Lê Tương Dực mù quáng. Nhà vua không thể giết người tài vô cớ nên đã tìm cách đẩy Đế Linh ra khỏi mình. Vì vậy từ một trong tứ trụ của triều đình Đế Linh, ông được cử đi trấn giữ vùng cửa biển hoang vu thưa thớt.

Theo sử sách địa phương, Sầm Sơn xưa kia chỉ là những bãi bồi, gò, cồn do nước biển để lại, dân cư thưa thớt và rất tự phát, hầu như không được triều đình phong kiến ​​cai trị. tay có thể chạm tới. Đến đây giống như bị đày ải, bị cô lập. Vào thời điểm đó, hòn đảo này chỉ do hai dòng họ lớn là họ Nguyễn và họ Trịnh cai trị và những cuộc đụng độ gần đây thường xuyên xảy ra.

Từ khi có mặt tại vùng đất này, ông đã khai khẩn đất đai để dẹp yên đảng loạn, luyện binh, lập trại ngày đêm luyện võ cho nhân dân. Ông trở thành ông tổ nghề võ của Làng Lương Trung. Nhân dân sống yên vui nên ca tụng công lao của ông.

Tin vui sớm lại đến tai nhà vua. Vua mời thầy địa lý trên tàu đến xem. Thầy địa lý cho rằng, do Đế Linh ở trên vùng đất được coi là đầu Rồng nên nếu không cẩn thận, Vua sẽ mất ngôi. Không còn cách nào khác, lấy cớ thưởng cho Đế Linh tiền vàng và của cải để trấn an lòng dân, vua Lê Tương Dực ra lệnh đào sông Đế với lý do nhường chỗ cho thuyền chở vàng bạc, châu báu. cơm áo gạo tiền vào chung. Nghĩa quân lập làng, lập ấp nhưng thực chất là để cách ly tướng sĩ với quan văn võ bá quan và muốn tiêu diệt vùng đất mà tướng Đế Linh đang trấn giữ.

Khi đào sông, đụng phải long mạch và chặt đầu rồng đang ngủ, mỗi lần cuốc xuống nước, nước chảy ra đỏ như máu, ai nấy đều hoảng sợ nhưng không dám trái lệnh Vua nên cả bọn. tiếp tục đào. Ngay sau khi sông hoàn thành, tai họa ập đến, năm đó mất mùa, đói kém, dịch bệnh lan tràn, dân chúng than khóc.

Nhà Minh nhân cơ hội này đưa lương thực và quân sang nước ta bằng đường biển. Chúng lợi dụng địa hình hiểm trở, ngày đêm ẩn náu trong núi để quấy phá, cướp của, giết người, cướp đất, làm cho nhân dân hoang mang. Tướng Đế Linh chiêu binh đánh giặc, nhưng thế trận bị cô lập, không có người ứng cứu kịp thời nên quân ta bị phản công, bao vây. Hai cô con gái của ông vì muốn trả thù cho cha nên đã cải trang thành nam giới để đánh giặc nhằm giải vây cho cha mình. Hai cha con chiến đấu ngoan cường cho đến hơi thở cuối cùng. Thi hài của 3 người được người dân đem về chôn cất tại mảnh đất mà ông đã dày công xây dựng và lập miếu thờ. Trải qua nhiều triều đại phong kiến, tài năng và đức độ của ông vẫn được sử sách ghi nhận.

Hiện nay, ngoài lăng trong Đền còn 8 sắc phong, trong đó có 7 sắc phong của các triều Lê và Nguyễn. Trong đó, có 1 đạo sắc thời Lê Chiêu Thống (1787), 3 đạo sắc vua Tự Đức, 2 đạo sắc vua Đồng Khánh và 1 đạo sắc vua Duy Tân (1909). Đây là tài sản vô hình quý giá đang được nhân dân gìn giữ cẩn thận.

Ngoài ra, trong chùa còn có bia ký, bàn thờ đá, rồng đá thời Lê. Vào ngày 17 tháng Giêng hàng năm, ngày ông hy sinh tại trận, nhân dân tổ chức lễ hương khói và mở hội vật. Những nam thanh niên to khỏe sau khi giành được thắng lợi mặc áo lễ vào dâng hương trong Đền. Tất cả đều là lòng thành kính của nhân dân đối với vị thần tổ quốc, ông tổ nghề võ.

Trải qua nhiều thế kỷ với bao thăng trầm, nhưng Đền vẫn được nhân dân chăm sóc và nhân dân ngưỡng mộ. Năm 1993, chùa được Bộ Văn hóa cấp bằng công nhận di tích lịch sử cấp quốc gia.

 

Related Articles

Back to top button