Cao Bằng không nên đi kiểu vội. Khoảng cách giữa các điểm khá xa, đường nhiều đoạn núi và cảnh đẹp nhất nằm ở những quãng di chuyển chậm, không chỉ ở điểm check-in cuối cùng.
Nếu lần đầu tới Cao Bằng, hãy chọn một cung chính thay vì ôm hết: thành phố Cao Bằng, Trùng Khánh, thác Bản Giốc, động Ngườm Ngao, Pác Bó hoặc các làng đá, làng nghề quanh vùng.
Nên đi lúc nào?
Mùa nước ở Bản Giốc, mùa lúa và những tháng trời khô thường dễ đi. Mùa mưa cảnh xanh hơn nhưng đường núi cần cẩn trọng; mùa đông có thể lạnh và sương dày.
Ở khu nào cho tiện?
Thành phố Cao Bằng tiện ăn uống và làm điểm nghỉ giữa hành trình. Trùng Khánh hợp nếu muốn gần thác Bản Giốc, động Ngườm Ngao và có buổi sáng nhẹ hơn.
Ăn gì cho đúng vị?
Nên thử bánh cuốn canh, vịt quay, lạp sườn, hạt dẻ Trùng Khánh khi vào mùa và các món rau vùng cao. Ăn uống ở Cao Bằng không quá cầu kỳ, nhưng nên hỏi giờ mở cửa vì nhiều quán phục vụ theo buổi.
Đi lại thế nào cho nhẹ?
Đi xe khách đêm từ Hà Nội rồi thuê xe máy hoặc xe riêng là cách phổ biến. Nếu tự lái, nên chia chặng, tránh chạy đêm trên đường núi và luôn giữ dư thời gian cho đoạn Trùng Khánh.
Chi phí nên tính ra sao?
Chi phí chính nằm ở di chuyển liên tỉnh, thuê xe/xe riêng và số đêm lưu trú. Nếu đi nhóm 3-4 người, thuê xe riêng một số ngày có thể đáng tiền hơn so với tự xoay quá nhiều chặng.
Lịch trình dễ áp dụng
Lịch 3 ngày hợp lý: ngày đầu tới thành phố và nghỉ; ngày hai đi Trùng Khánh, Bản Giốc, Ngườm Ngao; ngày ba ghé Pác Bó hoặc điểm gần thành phố trước khi về.
Những lỗi dễ vấp
Lỗi phổ biến là đánh giá thấp thời gian di chuyển. Trên bản đồ nhìn gần, nhưng đường núi khiến một ngày chỉ nên có 2-3 điểm chính.